Cho đến khi Thư lấy Su, nhà vẫn trống hơ trống
hoác, trời mưa, nhà dột từng hạt trên nền đất lạnh, buồn đến thấu ruột gan. Năm
ấy Thư mười chín tuổi. Vừa đen lại vừa béo. Thực ra khi đó Su vẫn chưa ngơ ngẩn
như bây giờ. Lúc đó Su chỉ khoèo tay, thỉnh thoảng lăn đùng ra vì bệnh động
kinh. Kệ, dù thế thì Su vẫn lấy được Thư - cô gái vâm vấp, hay lam hay làm.
Ngày cưới, bao nhiêu người tặc lưỡi thương Thư. Lấy chồng tỉnh còn chả ăn ai,
huống hồ… câu nói lửng lơ trôi vèo. Như nước cuồn cuộn mùa lũ, như sông luôn
tìm về biển. Như con người vận hạn tới đâu cũng chỉ biết đổ tại phận người
(Phận người).